GÓC TÂM TÌNH

Yêu một chàng trai biết nấu ăn, thật là vui!

Bạn trai mình là một người biết nấu ăn, không những thế, với mình là nấu ăn rất ngon. Người ta hay bảo ” Con đường ngắn nhất đến với trái tim là đi qua dạ dày” và đúng vậy các bạn ạ, bạn trai mình đã “cưa đổ” mình bằng những món ăn anh nấu.

Món đầu tiên anh nấu cho mình là gà cà ri. Hồi đó, 2 đứa mới quen nhau, chưa chính thức là một đôi, mình đi làm thêm vào cuối tuần, thứ 7 nào anh cũng đi tàu gần trăm cây số, chỉ để đưa cho mình hộp đồ ăn anh nấu. Lần đầu tiên thấy anh đứng trước cửa chỗ mình làm, đợi mình với hộp đồ ăn, mình vừa ngại, vừa thấy vui. Vui lắm vì lần đầu tiên được một người con trai “cua” kiểu này. Dễ thương quá trời luôn ý!

Rồi ngày này, tháng khác trôi qua nhẹ nhàng, cứ mỗi tuần mình lại được ăn những món mới do anh nấu, mình và anh cũng chính thức thành một đôi. Anh cũng chuyển chỗ làm, về cùng một thành phố với mình. Hai đứa vẫn giữ thói quen gặp nhau cuối tuần, và anh vẫn nấu cho mình những món ăn thật ngon.

Anh đứng bếp chính, còn mình làm phụ bếp, rửa rau kiêm MC kể chuyện linh tinh cho anh nghe 😀

Cuối tuần nào, hai đứa cũng hẹn hò. Nói là hẹn hò cho hay, chứ thực ra là cả hai đợi nhau đi làm về, rồi cùng đi siêu thị, rồi về nhà nấu ăn. Anh đứng bếp chính, mình làm phụ bếp, rửa rau, nhặt tỏi kiêm MC kể chuyện linh tinh cho anh nghe. Làm xong nhiệm vụ của mình thì đứng sau lưng, ôm lấy cái bụng bự của anh, rồi nhìn anh nêm nếm món ăn. Nhìn anh lúc đó thật quyến rũ, vẻ đẹp của người đàn ông tình cảm, chân thành, tất cả tình yêu thương anh dành cho mình đều để vào món ăn đó. Để mình có thể được ăn những món thật ngon do anh nấu.

Lúc nấu ăn cùng là lúc hai đứa nói chuyện với nhau rất nhiều. Mình kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện chính trị, bầu cử tổng thống, chính sách kinh tế cho tới những chuyện tình yêu tình báo, đám cưới của những đứa bạn, người chị mình thấy trên Facebook. Anh từ một người ít nói, ít chia sẻ, cũng đã tập tành kể chuyện cho mình nghe. Thỉnh thoảng, học mấy câu thả thính đâu đó trên mạng đố mình, đại loại như là:
– Em biết CH4 là khí gì không?
– Hình như Mê-tan thì phải.
– Em chắc không?!
– Hình như thế.
– Ừm, CH4 là Mê-tan. Còn anh thì mê em!
-Hahaha
Èo ơi, bảo thế có dễ thương không chớ?!

Có lần mình hỏi, sao anh thích nấu ăn cho em? Anh trả lời, vì anh không nói sến súa được nên anh nấu cho em ăn, bù lại. Với mình, những lời nói ngôn tình thề non hẹn biển, sướt mướt trên mạng, không ấm áp bằng tin nhắn: ” Tối nay, em thích ăn món gì nào?” của anh. Mình cảm nhận được thứ hạnh phúc giản dị, nhẹ nhàng mà anh dành cho mình qua những món ăn, qua cái cách anh chăm chút nêm nếm từng món.

Đợt tháng tư vừa rồi, cả nước Đức lockdown vì Covid-19, hàng quán đóng cửa và thật bất ngờ… mình bị sốt cao, nằm bẹp dí một chỗ. Nếu không có anh, sẽ không có những bát cháo hành nóng ấm cho mình. Là anh, ngày ngày qua nấu sẵn đồ ăn cho mình, pha sẵn những cốc nước cam. Thử hỏi, nếu lúc đó bạn trai không biết nấu ăn, thì mình sẽ khốn khổ như thế nào? Có những thời điểm bất ngờ trong cuộc đời mà dù có tiền đó, cũng không mua được bát cháo hành để ăn.

Bánh sinh nhật anh tự làm, hoa anh tự mua, tặng mình ngày sinh nhật.

Từ lúc yêu anh, mình từ một đứa lười nấu, cũng cố gắng học nấu ăn, cố gắng làm bánh để tặng anh ngày sinh nhật. Bởi vì mình cũng thấy hạnh phúc khi thấy anh ăn 3-4 bát cơm với nồi cá kho mình nấu, miệng tấm tắc khen ngon. Là vì mình hạnh phúc khi hiểu được niềm vui khi nấu cho người mình yêu thương những món ăn đầy ắp tình cảm của mình trong đó.

Thương nhau, đơn giản chỉ là nấu cho nhau những món ăn ngon!


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!