Mini Post #2: Một câu chuyện về Body shaming

Hôm nay, mình đọc được một bài về việc bình phẩm khiếm nhã về cơ thể người khác, làm mình nhớ lại một chuyện mà mình cũng đã từng trải qua.

Ngày đó, mình làm thêm ở một chỗ nọ, cũng có một anh lớn tuổi hơn mình làm cùng. Mình không biết vì lý do gì mà anh đó không thích mình, hay tỏ thái độ cáu bẩn với mình. Mặc dù mình luôn cố gắng làm tốt công việc và nhiệm vụ của mình nhưng thái độ của anh đó với mình cũng không hề khá khẩm hơn.

Bình thường đi làm thì mình hay mặc quần dài, và chỗ làm cũng k bắt buộc trang phục gì cả, chỉ cần lịch sự là đc. Một ngày hè, vì trời nắng nóng quá nên mình quyết định mặc váy đi làm, tất nhiên không hề ngắn trên đầu gối.

Lúc mình vừa bước vào chỗ làm, chưa kịp mở miệng chào, lão đã lên tiếng: ” Chân vừa ngắn, vừa đen thế mà cũng đòi mặc váy à. Mặc quần dài đi cho đỡ đau mắt người nhìn.

“What the hell?!”

Thực sự lúc đó mình rất sốc, vì không nghĩ đàn ông qua tới đây rồi vẫn mở miệng chê bai khuyết điểm của cơ thể của người ta như thế được. Rồi mình quyết định phải nói lại, phải lên tiếng: ” Ơ anh có duyên quá nhỉ? Mặc gì là quyền của em. Anh không thấy đẹp, nhưng em thấy đẹp, ba mẹ em, bạn bè em thấy đẹp là được rồi. Ai cần anh nhìn.”

Rồi sau đó …. mình nghỉ việc. Lý do chính thì mình có việc khác tốt hơn, còn lý do phụ thì mình không muốn làm với kiểu người như vậy.

Như bạn thấy trong hình đấy, đây là mình. Chân ngắn, chân cong, vòng kiềng. Nhưng mình tự đứng thẳng trên đôi chân của mình. Không phải luồn cúi trước bất cứ ai. Thấy sai mình sẽ lên tiếng, không để ai bắt nạt mình.

Nếu không nói được câu lịch sự, tử tế thì tốt nhất là im lặng. Im lặng may ra còn được tôn trọng. Có những người cứ tưởng họ nói ra những câu hài hước, nhưng thật ra vô duyên méo chịu được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *